24/05/2017

Người mẹ cầm súng / Nguyễn Thi

Người mẹ cầm súng / Nguyễn Thi. - In lần thứ 2. - Hà Nội: Phụ nữ, 1995. - 124 tr.; 19 cm

"Chị em tôi toả nắng vàng lịch sử

Nắng cho đời và cũng nắng cho thơ."

(Tố Hữu)

Nhân Vật chính của tác phẩm là chị Út Tịch một nữ Anh hùng của lực lượng vũ trang Nhân Dân. Chị tên thật là Nguyễn Thị Út sinh ngày 19/4/1931 tại làng Tích Thiện - Huyện Trà Ôn - tỉnh Vĩnh Long. Do hoàn cảnh nghèo khó gia đình phải đi làm mướn, ở đợ cho một gia đình địa chủ trong vùng tên là Hàm Giỏi cuộc sống ở đợ vô cùng cực khổ, trong ba chị em chị được xem là người có tính khí phản kháng nhất nhiều lúc đánh trả lại gia đình địa chủ:

“Nó đánh mình, mình đánh nó”

Khi người pháp tái chiếm Nam Bộ mở rộng trên toàn cõi Đông Dương, chị xung phong tham gia chiến đấu chống quân Pháp nhưng do tuổi còn quá nhỏ nên chị bị từ chối tuy nhiên chị hoạt động tích cực trên vai trò giao liên, liên lạc cho các cán bộ quân sự. Tháng 12 năm 1949, lực lượng Việt Minh mở chiến dịch Cầu Kè, là chiến dịch công kích lớn đầu tiên trên chiến trường Nam Bộ, chị được giao công tác giao liên trinh sát của tổ chức Công An xung phong do ông Chín Luông làm chỉ huy, chịu trách nhiệm theo dõi nắm vững tình hình quân Pháp, báo tin kịp thời với lực lượng quân sự địa phương và Bộ đội chủ lực để hợp đồng tác chiến gây tổn thất cho quân Pháp và lực lượng bổ sung trong chiến dịch này.

Sau khi lập gia đình với anh Lâm Văn Tịch, một chiến sỹ Việt Minh tại địa phương chị vẫn tiếp tục hoạt động trong đội du kích địa phương, tham gia 8 trận công đồn. Dù là mẹ của 9 người con nhưng chị vẫn tích cực tham gia chiến đấu. Sự kiên cường, bất khuất và lòng quyết tâm chiến đấu chống quân Pháp của chị thể hiện qua câu nói: “còn cái lai quần cũng đánh

Tác Phẩm Người mẹ cầm súng thể hiện rất rõ cuộc sống của các bà mẹ Nam bộ trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp gan dạ, mưu chí, đảm đang, yêu quê hương, tinh thần đoàn kết, sức chiến đấu mãnh liệt, khao khát tự do và cuộc sống của nhứng đứa trẻ thơ ngây khi mẹ vắng nhà. Đọc truyện ký các bạn còn thấy được cả một gia đình nhà chị Út sôi nổi và hào hứng với cách mạng chứ không chỉ riêng gì chị “Đi làm cách mạng là cái công việc mà nếu phải dừng lại một lúc nào đó thì cả hai vợ chồng sẽ thấy lẻ loi, trơ trọi, buồn khổ không biết chừng nào” cho nên đã đánh giặc thì phải “đánh cho còn cái lai quần cũng đánh”.

Chính vì sự hy sinh cao cả, tình yêu gia đình, tình yêu đất nước của chị cũng như cả gia đình chị mà gia đình chị luôn được đồng bào Tam Ngãi yêu mến. Đặc biệt là con người chị sống chiến đấu là một tấm gương lớn không những cho đồng bào lúc bấy giờ học tập mà các thế hệ con cháu noi theo trong những cuộc đấu tranh dựng nước và giữ nước mai này.

Với nghệ thuật sử dụng bút pháp nhẹ nhàng, lời văn mộc mạc giản dị đã toát lên được vẽ đẹp của những người anh hùng cách mạng, thể hiện tình yêu nước sâu sắc.